" Bố" 1 tấm thân gầy vĩ đại trong cuộc đời con


Tôi đã xây dựng gia đình được hơn 1 năm, nhưng trong mắt bố - tôi vẫn là 1 đứa trẻ mà bố muốn bao bọc. Bố dường như chẳng yên tâm khi tôi đi lấy chồng vì sợ tôi vụng về rồi chịu thiệt thòi về bản thân. Hơn 20 năm sống trong vòng tay của bố mẹ, nhiều khi thấy bố quan tâm nhiều quá là phiền phức nhưng bây giờ nghĩ lại thấy mình là người hạnh phúc biết nhường nào. 

Bố tôi giờ đầu đã 2 thứ tóc, ông đã cận kề tuổi 60 nhưng vẫn lo cho con cái từ những điều nhỏ nhất. Bố luôn muốn dành tất cả mọi thứ tốt đẹp nhất cho con chứ bố không sợ mệt nhọc hay vất vả gì cả. Tôi còn nhớ, để nuôi 3 anh em chúng tôi ăn học đàng hoàng bố đã làm không ít việc để kiếm tiền, làm đến tận 10h tối nhưng bố không kêu khổ với chúng tôi. Bữa cơm gia đình bố luôn ngồi lại với các con dặn dò dạy dỗ, nhưng vất vả thay cho bố, bố lo nhiều quá, lo đến tận tuổi già vẫn chưa được nghỉ ngơi. Khi mà ở tuổi này nhiều người được thảnh thơi, được chơi với cháu, được đi đây đi đó thì bố tôi vẫn phải còng lưng nhiều đến vậy. 

Ngày tôi học hết cấp 3, bố mẹ sức đã yếu dần. Tôi vẫn nhớ về bữa cơm tối chan nước mắt của tôi, bố chỉ bảo: "bố sẽ cho con học đàng hoàng, con gái phải có tấm bằng học thức để sau này cuộc sống của con được tốt hơn. Bố không sợ vất vả, bố còn sức khỏe là bố còn có thể cố gắng được". Vậy là tôi đã lên Hà Nội học 4 năm, tháng nào bố cũng gửi tiền cho tôi ăn học đều đặn. Ngày đầu tiên lên Hà Nội, đứng giữa ngã tư đầy xe cộ tôi lạ lẫm, bố nhìn tôi lòng đầy lo lắng nói "hay bố lên trên đây làm ở với con chứ bố không yên tâm". Tôi thấy sao mình nhỏ bé đến vậy. 

Trong 4 năm đó tôi cũng đi làm thêm để đỡ đần bố mẹ. Tôi đi làm để lấy tiền mua 1 cái điện thoại, rồi mua 1 cái lap. Bố tôi biết chuyện bố tôi bảo tôi ở nhà, chứ tôi đi làm sợ vất vả người lại bé đi không lớn được. Nhưng tôi vẫn giải thích và xin phép bố cho đi làm, cũng phải 1 thời gian bố mới đồng ý cho tôi. Hành trình sinh viên, tôi đã đi làm thêm, đi học và ra trường đúng như đã hứa hẹn với bố mẹ trước đó. Cảm ơn bố mẹ đã cho tôi được đi học đầy đủ, được sống 1 cuộc sống sinh viên tươi đẹp nhất. 

Ra trường, đi làm, trải qua 1 vài mối tình trẻ con không đi đến đâu,  rồi người cuối cùng tôi gặp là anh chồng hiện tại. Anh là một chàng trai hiền lành (cả ngoại hình và tính cách), cũng là người bạn trai đầu tiên tôi dẫn về nhà chơi. Nhưng chúng tôi khác huyện, đi xe máy sang nhà nhau mất độ 45 phút nên bố tôi vẫn thấy hơi xa. Bố tôi luôn muốn con gái lấy chồng gần để có gì bố mẹ trông nom cho, rồi bố mẹ có thể sang chơi thường xuyên hơn. Bố sợ tôi sẽ vất vả rồi thiệt thòi khi lấy chồng xa nên bố dặn dò tôi rất kỹ, tôi hiểu lòng bố chứ. Ngày tôi đi lấy chồng bố buồn rồi bố khóc, bố thương con gái bố. Bố luôn luôn sợ con rời xa vòng tay của bố sẽ bị bắt nạt, bị khổ nên thấy con gái mới 25 tuổi đã lấy chồng bố thấy tôi còn thật bé bỏng. Híc. Vậy mà giờ tôi đã sắp làm mẹ rồi. Ấy thế mà bố vẫn điện cho tôi dặn dò từ những điều nhỏ xíu nhất.

Bố của tôi là người tuyệt vời như vậy đó!

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

MẸ - Người đàn bà sắt đá

Trà Đá Cùng Anh